Tôi còn nhớ cái đêm Italia 90, ngồi co ro trước cái tivi 21 inch của ba, cả xóm kéo qua xem Schillaci ghi bàn rồi chạy ra ăn mừng như chính mình vừa đá vào lưới. Hồi đó World Cup có 24 đội, không khí vừa đủ căng, vừa đủ thở. Rồi 1998 Pháp nâng lên 32 đội, tôi đã thấy hơi ngợp — nhưng rồi quen. Zidane, Ronaldo béo, Owen, Bergkamp… thôi thì 32 đội cũng đẻ ra được mấy huyền thoại thật. Vậy mà bây giờ người ta bảo 2026 sẽ là 48 đội. Bốn mươi tám. Tôi nghe xong ngồi thừ ra một lúc, kiểu như người ta vừa thông báo sẽ thêm nước vào bình cà phê phin.

Thể thức mới trông như thế nào
Thực ra không phức tạp như tôi tưởng ban đầu. FIFA chia 48 đội thành 12 bảng, mỗi bảng 4 đội — giống y chang cái thời 32 đội chia 8 bảng ấy, chỉ là nhân đôi số bảng lên. Hai đội đầu bảng đi tiếp, cộng thêm 8 đội thứ ba có thành tích tốt nhất, tổng cộng 32 đội vào vòng knock-out. Vòng đấu loại trực tiếp thì chạy từ vòng 1/16 cho đến chung kết — quen thuộc hơn rồi nhỉ. Cái cấu trúc knock-out kiểu “thua là về” vẫn còn đó, tôi thở phào một cái.
Giải khai mạc ngày 11/6/2026 và chung kết dự kiến 19/7/2026, tức là kéo dài hơn tháng trời. Ba nước đồng đăng cai: Mỹ, Canada và Mexico. Riêng Mexico thì đây là lần thứ ba họ đăng cai World Cup — kỷ lục thế giới đó nha. Còn Mỹ thì lần cuối là 1994, cái giải mà Roberto Baggio đá hỏng penalty trong trận chung kết rồi đứng nhìn trời, tôi xem lại clip đó đến giờ vẫn thấy nhói.
Cái hay và cái tôi chưa chắc đã thích
Nói thật, tôi hiểu tại sao FIFA làm vậy. Bóng đá giờ không còn là sân chơi của mấy ông lớn châu Âu với Nam Mỹ nữa. Morocco vào bán kết 2022, Nhật Bản đá knock-out Đức và Tây Ban Nha, Hàn Quốc ngày xưa vào tứ kết 2002… Châu Á, châu Phi đang lớn thật sự, không phải lớn theo kiểu xã giao. Mở rộng lên 48 đội là cơ hội cho những nền bóng đá đang trỗi dậy đó có thêm suất, thêm kinh nghiệm thi đấu đỉnh cao. Tôi không phản đối điều này.
Nhưng mà — và đây là cái “nhưng” của một ông già hay hoài niệm — tôi lo vòng bảng sẽ nhạt hơn. Ngày xưa 32 đội mà mỗi bảng đã có những trận cầu đời sống chết, nhìn nhau từng centimeter trên bảng xếp hạng. Giờ thêm đội thứ ba được qua vòng bảng, liệu có đội nào… đá cho qua loa để giữ sức không? Tôi biết là FIFA có quy định, nhưng bóng đá mà, nhiều khi không cần thỏa thuận ngầm, hai đội cũng tự nhiên đá chậm lại khi cả hai đang an toàn. Hy vọng tôi lo xa thôi.
Cầu thủ thì sao? Nếu Vinicius Jr., Bellingham, hay thế hệ kế thừa của Mbappe còn đá đến 2026, đây là giải đấu 104 trận so với 64 trận hồi xưa. Nhiều trận hơn, nhiều câu chuyện hơn — nhưng cũng nhiều trận gà mờ nhạt nhẽo hơn. Tôi chỉ mong những trận đỉnh đừng bị chìm trong cái biển lịch thi đấu dày đặc đó.
Và mình thì theo dõi kiểu gì?
Với giải đấu lớn chưa từng có, theo dõi đầy đủ không đơn giản. Bên cạnh xem trận, nhiều anh em hay tham khảo thêm thông tin phân tích, dự đoán — tôi thấy trang tổng hợp về tỷ lệ bóng đá world cup 2026 cũng là chỗ tra cứu để nắm thêm bức tranh toàn cảnh trước mỗi lượt trận, tiện lắm.
Dù thể thức có thay đổi thế nào, tôi vẫn sẽ thức đêm xem. Vẫn sẽ hét lên khi có bàn thắng phút bù giờ. Vẫn sẽ nhớ Italia 90, nhớ Baggio, nhớ cái tivi 21 inch của ba. World Cup mà — dù 32 hay 48 đội, cái cảm giác ngồi chờ tiếng còi khai cuộc thì không bao giờ khác cả.
Nếu bạn có ý định theo dõi và đặt cược trong mùa giải này, hãy nhớ chơi có trách nhiệm, đặt giới hạn cho bản thân và xem đây là giải trí, không phải nguồn thu nhập.

